 thôi. Harry vẫn chưa thể nào quên được vẻ kinh hoàng trên gương mặt lão Hagrid khi người ta nói cho lão biết lão sẽ bị đem đi đâu. Ấy là lão Hagrid đã là một trong những người dũng cảm nhứt mà Harry từng biết đến đấy! 
Chiếc xe đò Hiệp sĩ cứ xuyên suốt bóng đêm, làm dạt tán loạn ra khỏi lộ trình của nó những bụi cây, cột mốc, hộp thư, cây cối... Và Harry, với tâm trạng bồn chồn lo âu và khốn khổ, cứ nằm thao thức trên cái giường lót lông chim. 
Một lát sau, Stan sực nhớ ra rằng Harry có trả tiền cho một ly sô-cô-la nóng. Nhưng khi anh ta rót sô-cô-la cho Harry thì sô-cô-la đổ hết vô gối của Harry, vì đúng lúc ấy, chiếc xe phóng một cái "rét" từ Angelsea đến Aberdeen. Từng người một. Quí hành khách phù thủy và pháp sư trong những bộ đồ ngủ và mang dép lê, trèo xuống tầng dưới của chiếc xe đò để xuống mặt đường. Trông họ đều hết sức hài lòng khi được ra khỏi chiếc xe. 
Cuối cùng chỉ còn Harry là hành khách duy nhứt trên xe. Stan vỗ tay hỏi: 
"Bây giờ đến chú mày, Neville, chú mày muốn tới chỗ nào ở Luân Đôn?" 
Harry đáp ngay: 
"Hẻm Xéo." 
Stan nói: 
"Ngồi yên nha. Tới luôn bác tài!" 
ĐÙNG! 
Xe chạy đùng đùng dọc đường Charing Cross. Harry ngồi dậy, nhìn những tòa nhà và những băng ghế phải ẹo mình đi, thóp hình lại để né chiếc xe chạy bất kể trời bất kể đất này. Bầu này lúc này đã rạng dần. Nó sẽ kiếm chỗ ẩn mình vài tiếng đồng hồ, rồi đi tới ngân hàng phù thủy Gringotts ngay khi ngân hàng vừa mở cửa, sau đó đi ra - đi đâu, nó cũng chưa biết. 
Ernie đạp thắng và chiếc xe trượt bánh thẳng tới trước một cái quán rượu nhỏ bề ngoài vô cùng nhếch nhác - quán Cái Vạc Lủng. Phía sau quán này có một cánh cổng huyền bí để vào Hẻm Xéo. Harry nói với Ernie: 
"Cám ơn anh." 
Harry nhảy xuống bậc tam cấp ở cửa xe, giúp Stan hạ cái rương của nó và cái chuồng của con Hedwig xuống lề đường. 
Harry nói: 
"Thôi, tạm biệt anh nhé." 
Nhưng Stan không chú ý đến lời từ biệt của Harry. Anh ta vẫn đứng trên bậc lên xuống của xe mà trợn tròn mắt nhình cái cổng âm u của quán Cái Vạc Lủng. 
Một giọng nói vang lên: 
"Cháu đây rồi, Harry." 
Trước khi Harry quay đầu lại, nó đã cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình. Cùng lúc, Stan hét toáng lên: 
"Chèn ơi! Anh Ernie lại đây mà coi! Lại đây coi nè, anh Ernie!" 
Harry ngước nhìn lên chủ nhân của bàn tay đang đặt trên vai mình. Nó bỗng có cảm giác như vừa bị một xô nước đá xối xuống gan ruột: nó đụng đầu ngay chính ông Bộ trưởng Pháp thuật - ông Cornellius Fudge. 
Stan đã nhảy xuống lề đường, đứng cạnh họ. Anh ta háo hức hỏi: 
"Thưa ông Bộ trưởng, ông vừa gọi Neville là gì?" 
Ông Cornelius Fudge là một người đàn ông nhỏ con nhưng béo tốt, mặc một cái áo khoác dài có sọc nhỏ. Trông ông ta có vẻ lạnh cóng và kiệt sức. Ông nói bằng giọng nghiêm trang: 
"Neville nào? Đây là Harry Potter." 
Stan hét lên vui sướng tột cùng: 
"Ernie! Ernie! Anh đoán coi Neville là ai? Chính là Harry Potter đó! Tôi nhìn thấy cả vết thẹo mà!" 
Ông Cornelius Fudge hơi bực mình: 
"Hừm. Thôi thì tôi cũng mừng là Xe đò Hiệp sĩ đã đón Harry đến đây, nhưng bây giờ cậu ấy và tôi cần phải vào trong quán Cái Vạc Lủng này cái đã..." 
Bàn tay của ông Cornelius Fudge càng nắm chặt vai Harry hơn, và Harry thấy mình bị đẩy vào quán Cái Quán Lủng. 
Một bóng người khòm nhom cầm một cái đèn lồng đi qua cánh cửa đằng sau quầy rượu. Đó là ông Tom, ông chủ khô quắt và sún răng của quán. Ông Tom nói: 
"Thưa ông Bộ trưởng, ông đã tìm ra thằng bé! Ông có muốn dùng chi không? Rượu hay bia?" 
Ông Cornelius Fudge nói: 
"Có lẽ một ấm trà là đủ rồi." 
Ông Bộ trưởng Pháp thuật ấy vẫn chưa buông bàn tay ra khỏi vai Harry. 
Đằng sau họ vang lên tiếng lịch kịch và hơi thở phì phò. Stan và Ernie xuất hiện. Cả hai khiêng cái rương và cái chuồng của Hedwig vô trong quán, nhìn quanh với vẻ phấn khích: 
"Sao mà chú mày không chịu nói cho tụi anh biết chú mày là ai hở Neville?" 
Stan hỏi Harry, mặt mày rạng rỡ, trong khi gương mặt tinh ranh của Ernie cũng nhóng qua vai Stan mà ngó Harry một cách thích thú. 
Ông Cornelius Fudge bèn nói thêm với ông chủ quán: 
"Và làm ơn cho tôi một phòng riêng tư một chút để nói chuyện, Tom à." 
Harry khổ sở nói với Stan và Ernie: 
"Tạm biệt hai anh." 
rồi theo ông Cornelius Fudge dưới sự chỉ đường của ông Tom đi qua lối đi từ quầy rượu. 
Stan gọi vói theo: 
"Tạm biệt, Neville!" 
Ông Cornelius Fudge kèm Harry đi theo ngọn đèn lồng trong tay ông Tom qua một hành lang hẹp đến một phòng ăn nhỏ. Ông Tom búng tay một cái, một ngọn lửa bùng lên trong lò sưởi. Ông lễ phép cúi chào rồi đi ra khỏi phòng. 
Ông Cornelius Fudge chỉ một cái ghế cạnh lò sưởi, bảo Harry: 
"Ngồi xuống đi, Harry." 
Harry ngồi xuống, cảm thấy da gà da ngỗng nổi lên khắp cánh tay, bất chấp ngọn lửa vẫn đang sáng bập bùng. Ông Cornelius Fudge cởi tấm áo khoác sọc của ông ra rồi vắt nó qua một bên. Ông kéo cho thẳng hai ống quần của bộ đồ xanh ve chai mà ông đang mặc, và ngồi xuống đối diện Harry. 
"Cậu Harry à, tôi là Cornelius Fudge, Bộ trưởng Pháp thuật." 
Dĩ nhiên là Harry đã biết điều này rồi. Nó đã nhìn thấy ông Cornelius Fudge một lần, trước đây, nhưng lúc đó nó đang khoác tấm Áo khoác Tàng hình nên ông Cornelius Fudge không thể nhìn thấy nó, và do đó ông không biết là nó biết ông. 
Ông Tom chủ quán lại tái xuất hiện, đeo một tấm tạp dề bên ngoài cái áo ngủ, tay bưng một khay trà và bánh xốp. Ông đặt cái khay trên bàn, giữa Harry và ông Cornelius Fudge, rồi ông đi ra khỏi phòng, khép cánh cửa lại. 
Ông Cornelius Fudge rót trà vô tách và nói: 
"Vậy đó, Harry. Cậu làm cho tất cả chúng tôi lo sốt vó lên; tôi không ngại gì mà nói với cậu điều này. Cậu chạy trốn khỏi nhà dì dượng cậu như vậy đó! Tôi bắt đầu lo là... nhưng mà thôi, cậu đã an toàn, đó mới là điều quan trọng." 
Ông Cornelius Fudge trét bơ lên một miếng bánh xốp cho mình, và đẩy cái dĩa về phía Harry: 
"Ăn đi, Harry. Trông cậu đờ đẫn cả người rồi. Bây giờ thì thế này... Cậu sẽ vui mừng mà nghe tin này: chúng tôi đã giải quyết xong tai nạn không may đã làm trương phình cô Marge Dursley. Hai chuyên viên của bộ phận Vãn hồi Tai nạn Pháp thuật đã được đặc phái đến đường Privet Drive cách đây vài tiếng đồng hồ. Cô Marge đã được châm xì hơi và điều chỉnh lại trí nhớ. Cô sẽ không nhớ gì hết về tai nạn vừa xảy ra. Vậy đó, và không có di hại gì cả." 
Ông Cornelius Fudge mỉm cười với Harry, miệng ông ghé sát miệng cái tách trà. Trông ông giống như một ông bác đang thăm dò thằng cháu trai mà ông yêu thích. Harry không thể nào tin được vào tai mình. Nó há miệng định nói, nhưng lại không nghĩ ra điều gì để nói, nên ngậm miệng lại. 
Ông Cornelius Fudge bèn nói: 
"À, chắc là cháu đang lo lắng về phản ứng của dì và dượng của cháu hả? Thế này, tôi không chối là họ cực kỳ tức giận, Harry à, nhưng họ đã được chuẩn bị để vẫn tiếp nhận cháu trở về vào mùa hè tới, miễn là cháu ở lại trường Hogwarts vào kỳ lễ Giáng sinh và lễ Phục sinh." 
Harry đằng hắng lấy giọng: 
"Cháu luôn luôn ở lại trường Hogwarts vào kỳ lễ Giáng sinh và lễ Phục sinh. Và cháu không bao giờ muốn trở lại Privet Drive." 
Ông Cornelius Fudge vội nói với giọng lo lắng: 
"Thôi, thôi, tôi bảo đảm là cậu sẽ có cảm giác khác, một khi cậu đã bình tĩnh lại. Nói cho cùng, đó là gia đình của cháu, và tôi chắc chắn là mọi người trong gia đình yêu mến lẫn nhau... ờ... từ tận đáy lòng." 
Harry không bận tâm lắm đến chuyện gia đính chánh suy nghĩ của ông Cornelius Fudge, nó đang lo lắng chờ đợi nghe cái điều sắp xảy ra cho nó đây. 
Ông Cornelius Fudge lại trét bơ lên miếng bánh xốp thứ nhì: 
"Thành ra tất cả vấn đề còn lại là quyết định xem cháu sẽ ở đâu trong hai tuần lễ còn lại của mùa hè này. Tôi đề nghị cháu hãy ở lại đây, thuê một phòng trọ trong quán Cái Vạc Lủng này, và..." 
Harry buột miệng: 
"Khoan đã, còn hình phạt của cháu thì sao?" 
Ông Cornelius Fudge chớp mắt: 
"Hình phạt gì?" 
Harry đau khổ nói: 
"Cháu đã vi phạm luật - Đạo luật Giới hạn Phù thủy Vị thành niên!" 
"Ôi, con trai của ta ơi, chúng ta đâu nỡ trừng phạt con vì một chuyện cỏn con như thế." 
Ông Cornelius Fudge kêu lên, tay vung vẩy miếng bánh xốp một cách nôn nóng: 
"Đó chỉ là một tai nạn. Chúng tôi không tống giam người ta vô ngục Azkaban vì tội thổi phù to một bà cô bao giờ." 
Nhưng điều này không giải tỏa được nỗi ám ảnh của Harry về vụ lôi thôi trong quá khứ của nó với Bộ Pháp thuật. Nó cau mày, nói: 
"Năm ngoái, cháu nhận được một lời cảnh cáo chính thức chỉ vì một con gia tinh làm bể cái bánh kem trong nhà của dì dượng cháu! Bộ Pháp thuật nói là cháu sẽ bị đuổi khỏi trường Hogwarts nếu còn để xảy ra phép thuật gì nữa trong ngôi nhà đó." 
Không lẽ đôi mắt của Harry đánh lừa nó, chứ rõ ràng nó thấy ông Bộ trưởng Pháp thuật bỗng nhiên đâm lúng túng hết sức: 
"Tình thế đã thay đổi, Harry à... Chúng ta nên lưu tâm tới... trong không khí hiện nay... mà chắc chắn là cháu đâu có muốn bị đuổi hả?" 
"Dĩ nhiên là không ạ." 
Harry nói ngay. Và ông Cornelius Fudge cười vui vẻ: 
"Vậy thì, làm cho om xòm nhặng xị lên mà làm gì? Thôi, ăn một cái bánh xốp đi Harry, trong khi tôi đi dàn xếp với Tom một căn phòng trọ cho cháu." 
oOo 
Ông Cornelius Fudge sải bước ra khỏi căn phòng khách nhỏ, Harry ngồi tại chỗ trố mắt nhìn theo. Có một chuyện gì đó cực kỳ kỳ cục đang diễn ra. Ông Cornelius Fudge đứng chờ nó ở trước cửa quán Cái Vạc Lủng để làm gì nếu không phải để trừng phạt nó vì những điều nó đã làm? Và bây giờ Harry bắt đầu nghĩ là khi đích thân ông Bộ trưởng Pháp thuật phải xử lý những vấn đề pháp thuật vị thành niên thì nhứt định không phải là chuyện bình thường lắm. 
Ông Cornelius Fudge trở lại cùng với ông Tom chủ quán. 
Ông Fudge nói: 
"Phòng mười một đang trống, Harry à. Tôi nghĩ cháu sẽ ở đây thoải mái thôi. Chỉ có một điều mà tôi chắc là cháu cũng hiểu: tôi không muốn cháu đi lang thang trong thành phố Luân Đôn của dân Muggle, được chứ? Đi lại trong phạm vi Hẻm Xéo mà thôi. Và cháu phải trở về đây trước khi đêm xuống vào mỗi tối . Chắc chắn là cháu hiểu mà, phải không ? Ông Tom sẽ để mắt trông nom cháu giùm tôi." 
Harry nói chầm chậm: 
"Dạ được, nhưng mà tại sao..." 
Ông Cornelius Fudge nói trong tiếng c